TTCT - Ở ngoài đời, Lê Quảng Hà hay cười, vẻ ngoài xuề xòa như dễ gần, nhưng trò chuyện thì thấy khác, anh có...
Giới mỹ thuật hầu như ai cũng hiểu Hà có khả năng lao động nghệ thuật nghiêm túc và chuyên nghiệp, rất đáng khâm phục....
Lê Quảng Hà sinh năm 1963 tại Hà Nội. Nghịch ngợm, hiếu động và đầy cá tính, thể hiện ngay trên khuôn mặt gày gò,...
Đọc bài Mèo trông nhà của hoạ sĩ Lê Thiết Cương trên tạp chí Tia sáng ra ngày 17-11-2008, tôi thấy có vài điều cần...
Với chính sách Đổi mới, mở cửa, chuyển từ kinh tế bao cấp sang kinh tế thị trường nghệ thuật phải thay đổi và hội...
Nhà phê bình nghệ thuật Bùi Như Hương từng so sánh hội hoạ Lê Quảng Hà với nhiều xu hướng/chủ nghĩa/phong cách khác nhau: biểu...

Họa sĩ Sĩ Bạch lên tiếng về triển lãm tranh của Lê Quảng Hà

Giới mỹ thuật hầu như ai cũng hiểu Hà có khả năng lao động nghệ thuật nghiêm túc và chuyên nghiệp, rất đáng khâm phục. Tôi cổ súy cho con đường của anh, dù cái mới bao giờ cũng gây tranh cãi. Vì thế, tôi từng bị một quan chức của Sở VH-TT đổi lỗi cho việc duyệt triển lãm tranh của Lê Quảng Hà.
.
c
Bức Giấc mơ Mỹ.
Nếu làm đúng nguyên tắc thì triển lãm đó không được chấp nhận ra mắt công chúng. Là họa sĩ, tôi rất thông cảm với Hà: con mình, ai muốn người khác cắt tai, cắt mũi, đổi tên? Từ tháng 9/2001, Hà đã xin phép tôi với 25 bức “ổn” về nội dung. Từ đấy đến tháng 12/2001, Hà vẽ thêm nhiều. Tôi động viên Hà cứ mang số tác phẩm mới cho Hội đồng xem, nếu Hội đồng chấp thuận, tranh sẽ ra mắt. Trong chuyện này, tôi không cứng nhắc bởi nghĩ rằng, hoạt động sáng tạo của người nghệ sĩ như dòng chảy bất tận, không thể gói tác phẩm lại suốt 3 tháng trời và mòn mỏi chờ triển lãm khai mạc.
Tôi từng khuyên anh không nên mang tới trình Hội đồng bức tranh “Văn hóa Mỹ” mà trước đó Hội Mỹ thuật VN đã không cho treo nhưng Hà vẫn chở đến. Điều này càng làm không khí căng thẳng.
Sau đây là ý kiến của một số người thuộc lĩnh vực hội họa:
Họa sĩ Nguyễn Văn Cường: Rất khó để bàn về nghệ thuật rằng nó tốt hay xấu. Tôi nghĩ nên nhìn vấn đề một cách giản dị theo hai phương diện thông điệp và hình ảnh của bức tranh. Thông điệp trong tranh Lê Quảng Hà hướng thiện, nếu hình ảnh trong tranh anh Hà mà không mạnh như vậy thì nó sẽ không chuyển tải được thông điệp đó.
Có những băng video ca nhạc phát trên truyền hình, các em bé chỉ 6-7 tuổi mặc juýp rất ngắn và nhảy múa những động tác của người trưởng thành. Tôi xem cứ có cảm giác là chúng ta đang lạm dụng trẻ em. Đấy mới là những gì đáng ngăn chặn.
Nhà phê bình nghệ thuật Bùi Như Hương: Tôi luôn nhìn thấy trong nghệ thuật của Lê Quảng Hà có sức mạnh hiện thực một cách sâu sắc, đấy chính là điểm mà nghệ thuật Việt Nam hiện nay thiếu. Nước ta có quá nhiều những thứ nghệ thuật đèm đẹp mà hời hợt bề mặt. Tôi không hiểu tại sao người ta lại sợ một cái hiện thực như thế. Người nghệ sĩ có quyền bộc lộ ý tưởng và tự chịu trách nhiệm về nghệ thuật của mình. Hà nói lên những cảm giác về cái thế giới này mà con người cần phải cảnh giác, theo tôi là một điều rất đáng mừng.
Họa sĩ Lý Trực Sơn: Tôi nghĩ những đánh giá về tranh Lê Quảng Hà của một số thành viên Hội đồng nghệ thuật là vội vã. Tôi không tìm thấy trong tranh anh cái cổ súy bạo lực mà đây là sự lo ngại trước thực tế đáng báo động. Nội dung mới và hoàn toàn là nghệ thuật đích thực. Tôi tìm thấy trong tranh của Lê Quảng Hà một giá trị lương tri.
Image